Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011

Quốc tế đồng loạt mừng cho Ai Cập

Trên thực tế, chuyển biến đến từ tinh thần đấu tranh của người dân Ai Cập, các lãnh đạo quốc tế chỉ thêm ý kiến vào sau mà thôi
Các lãnh đạo quốc tế đồng loạt lên tiếng ca ngợi quyết định từ bỏ quyền lực của Tổng thống Ai Cập, ông Hosni Mubarak sau 30 năm cầm quyền.
Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, ông Ban Ki-Moon nói rằng Ai Cập nay cần tổ chức cuộc bầu cử tự do và công bằng.
Hình ảnh nhân dân Ai Cập hoan hô tin ông Mubarak, Tổng thống cao niên của Ai Cập, phải ra đi vì sức ép quần chúng ngay lập tức khiến các lãnh đạo quốc lên tiếng chiều tối 11/2, tính theo giờ châu Âu.
Nhiều người dân đã khóc vì sung sướng.
Chuyển biến lịch sử
Thủ tướng Đức, bà Angela Merkel nói với báo chí rằng đây là "một chuyển biến lịch sử".
Bà bày tỏ sự vui mừng "cùng người dân Ai Cập" đang hạnh phúc với tin vui trên đường phố.
Thủ tướng Anh, ông David Cameron thì tỏ ra thận trọng hơn với phát biểu rằng "đây chỉ mới là bước đi đầu tiên".
̣Đây là một chuyển biến lịch sử
Bà Angela Merkel
Tại Hoa Kỳ, Tổng thống Barack Obama đã xem truyền hình trực tiếp cảnh người dân biểu tình vui mừng trước tin ông Mubarak, 82 tuổi, phải từ chức.
Ông Obama dự kiến sẽ phát biểu về sự kiện mới nhất này cuối ngày thứ Sáu theo giờ Mỹ.
Phó Tổng thống Joe Biden thì đã lên tiếng gọi đây là "giờ khắc bước ngoặt" trong lịch sử Ai Cập và Trung Đông.
Theo tuyên bố của Phó tổng thống Omar Suleiman, 74 tuổi, thuộc phe an ninh, tình báo Ai Cập, thì nay Hội đồng các tướng lĩnh nước này đảm trách việc điều hành quốc gia.
Thủ tướng Anh đánh giá tình hình này và nói, "Ai lãnh đạo Ai Cập hiện nay cũng đều có trách nhiệm phản ánh ý chí của người dân Ai Cập, và đảm bảo ổn định."
Ông Ban Ki-moon mong cuộc bầu cử tới tại Ai Cập sẽ tự do và công bằng
Trưởng đại diện ngoại giao Liên Hiệp châu Âu, bà Catherine Ashton nói rằng nay là lúc "cuộc đối thoại tại Ai Cập cần tăng tốc, đi đến chỗ có một chính phủ đa thành phần, tôn trọng nguyện vọng của người dân và đảm bảo ổn định cho đất nước".
Trước đó, EU bị phê là phản ứng chậm hơn nhiều so với Hoa Kỳ về chuyện đánh giá và lên tiếng về tình hình Ai Cập.
Nay, EU coi việc ông Mubarak "biết lắng nghe tiếng nói của người dân” là một dấu hiệu tốt nhưng vẫn lo ngại diễn biến tiếp theo đi về hướng bất ổn.
Trên thực tế, chuyển biến đến từ tinh thần đấu tranh của người dân Ai Cập, các lãnh đạo quốc tế chỉ thêm ý kiến vào sau mà thôi.
Nước láng giềng Israel mong có một sự chuyển giao quyền lực êm ả trong khi các nước thuộc khối Ả Rập theo chế độ độc đoán thì theo dõi sát các diễn biến tiếp theo ở Ai Cập, nước Ả Rập đông dân nhất.
Sau đợt biểu tình tại Tunesia khiến tổng thống Ben Ali phải ra đi, cuộc đấu tranh thắng lợi ở Ai Cập cho thấy sức mạnh của người dân làm bất ngờ các nhà quan sát quá thận trọng ở Âu Mỹ vốn cho rằng dân chủ "không tương thích" với tình hình tại khu vực Bắc Phi.
Sắp tới, các nhà bình luận dự đoán có nhiều khả năng tác động của chuyển biến tại Ai Cập sẽ lan ra các khu vực khác.
ALGIERS (AFP) – Up to 2,000 demonstrators evaded massed police to rally in a central Algiers square, calling for President Abdelaziz Bouteflika to go following the overthrow of leaders in Egypt and Tunisia.
Ringed by hundreds of riot police, some of whom carried automatic weapons in addition to clubs and shields, they waved a large banner reading "Regime, out" and chanted slogans borrowed from the mass protests in Tunis and Cairo.
But police deployed in their tens of thousands prevented them making a planned four-kilometre (three-mile) march from May 1 Square to Martyrs Square.
The demonstrators included both the head of the opposition Rally for Culture and Democracy (RCD), Said Sadi, and his one-time enemy Ali Belhadj, the former leader of the now-banned Islamist Salvation Front.
A knot of police surrounded Sadi to prevent him using a loudhailer to address the crowd, while a number of arrests were made.
By the afternoon only some 150 mainly young protestors were left in a corner of the square still chanting defiantly.
But Fodil Boumala, one of the founders of the National Coordination for Change and Democracy (CNCD), which called the march, was jubilant.
"We've broken the wall of fear, this is only a beginning," he said. "The Algerians have won back their capital."
From early Saturday, nearly 30,000 police had been deployed in the capital along the proposed route of the march.
Anti-riot vehicles and water cannon were seen ready for action near the starting point.
And even before the march had been due to begin at 11:00 am (1000 GMT), there had been scuffles between the security forces and protesters, with numerous arrests, witnesses said.
The interior ministry said 14 people had been held and then released.
But the head of the Algerian League for the Defence of Human Rights (LADDH), Mustapha Bouchachi, said there had been 300 arrests in Algiers, the western city of Oran and the eastern city of Annaba.
"Some were freed but others are still being held," said Bouchachi.
Those detained at least briefly included two RCD deputies, Othmane Maazouz and Feta Sadad, as well as Boumala of the CNCD.
Sadi also protested that 90-year-old veteran human rights campaigner Ali Yahia Abdelnour had been manhandled by police.
In Algiers, a group of around 40 young counter-demonstrators made a brief appearance in support of the president.
"Bouteflika isn't Mubarak," they shouted, referring to the Egyptian strongman who on Friday was forced to step down.
Police had already violently dispersed a gathering on Friday of people celebrating Egyptian president Hosni Mubarak's downfall and made 10 arrests, he added.
"It wasn't even an organised demonstration. It was spontaneous. It was an explosion of joy," he said.
In the main western city of Oran, between 400 and 500 protestors also rallied Saturday for a demonstration which the opposition said had been banned by the authorities, though the interior ministry denied it.
The authorities arrested around 30 people, witnesses said.
They included Kadour Chouicha, an academic and local leader of the CNCD and his son and two journalists.
They were released shortly afterwards, as were two mime artists with their faces whitened and with black crosses on their lips.
The CNCD, an umbrella group of opposition parties, civil society movements and unofficial unions including the RCD and the LADDH, was set up only three weeks ago, emboldened by the mass protests in Tunisia and Egypt.
The CNCD is demanding the immediate end of Bouteflika's regime, citing the same problems of high unemployment, housing and soaring costs that inspired uprisings in Tunisia and Egypt.
Mounting grievances triggered riots in early January that left five dead and more than 800 injured.
A protest called by the CNCD in Algiers on January 22 left many injured as police blocked a march on parliament.
Like their north African counterparts, the protesters have used Facebook and text messages to spread their call for change.
Marches have been banned in Algiers, officially for public order reasons, since 2001, when eight people died in a rally and hundreds were wounded.
Bouteflika, in power since 1999, has acted to curb price rises and promised political concessions, including pledging to lift a two-decade state of emergency, which the opposition says do not go far enough.
The 74-year-old leader was first elected in 1999, re-elected in 2004 and again in 2009 after revising the constitution to allow for an indefinite number of terms.
ALGIERS, Algeria – Heavily outnumbered by riot police, thousands of Algerians defied government warnings and dodged barricades to rally in their capital Saturday, demanding democratic reforms a day after mass protests toppled Egypt's autocratic ruler.
Protesters chanting "No to the police state!" and brandishing signs that read "Give us back our Algeria" clashed with baton-wielding police in helmets and visors. Organizers said more than 400 people were briefly detained, but aside from some jostling between police and protesters no violence was reported.
The opposition said demonstrators' bold defiance of a long-standing ban on public protests in Algiers marked a turning point.
"This demonstration is a success because it's been 10 years that people haven't been able to march in Algiers and there's a sort of psychological barrier," said Ali Rachedi, the former head of the Front of Socialist Forces party. "The fear is gone."
Organizers said as many as 26,000 riot police were deployed to try to quash Saturday's rally, but that an estimated 10,000 people succeeded in jostling, squeezing and jumping over the barricades and gathering in the city center before the protest was broken up. Officials put turnout at the rally at 1,500.
Algeria has long been ruled by a repressive government and beset by widespread poverty and high unemployment — factors that helped foment popular uprisings that ousted leaders of two other North African nations in the past month. Egyptian President Hosni Mubarak was forced to resign Friday after 30 years in power, and a "people's revolution" in Tunisia, Algeria's neighbor to the east, forced autocrat Zine El Abidine Ben Ali into exile on Jan. 14.
Tensions have been high in Algeria since early January, when five days of riots over high food prices left three people dead.
President Abdelaziz Bouteflika hails from a single-party system that has loosened but remained in power since Algeria's independence from colonial master France in 1962. He is credited with helping the nation recover from a brutal Islamist insurgency that ripped the country asunder during the 1990s, killing an estimated 200,000 people.
But opponents say he should have long ago ended a state of emergency declared at the start of that civil strife, and is doing too little to use Algeria's vast oil and gas wealth to help the bulk of its 35 million people.
Last week, mindful of the Tunisian and Egyptian protests, Bouteflika said the state of emergency would be lifted in the "very near future." But the government says the ban on demonstrations in the capital would remain, and as word of Saturday's rally officials repeatedly warned people to stay away.
Billed as a 5-kilometer- (3-mile-) long march through the city center, the event was reduced to an hours-long gathering at the First of May Square by the heavy police presence and barricades erected throughout Algiers and on thoroughfares leading to the capital.
Said Sadi, who heads the opposition Rally for Culture and Democracy, RCD, said the scale of the police deployment was evidence of "the fear of this government, which is in dire straits."
"We're going to continue to demonstrate and to defy the authorities until they fall," Sadi vowed.
Ali Yahia Abdenour, head of the Algerian League for the Defense of Human Rights, said foreign journalists were among those detained Saturday. Abdenour, who is 83 years old, said he was himself jostled by security forces who surrounded him and tried to persuade him to go home.
The rally was organized by an umbrella group for human rights activists, unionists, lawyers and others. Organizers called it to press for democratic reforms without specifically calling for Bouteflika to resign, though some protesters chanted, "Bouteflika out!"
Many Algerians see the 73-year-old president as too old and out of touch, but he handily won a third term in 2009, garnering 90.24 percent of the vote in a race that pitted him against five low-profile challengers.
Critics charge that corruption is widespread under Bouteflika, with officials often siphoning off energy profits for personal use instead of investing them in the economy and jobs.
Algeria's state of emergency was imposed in reaction to a fierce Islamic insurgency, set off by the army's decision to cancel Algeria's first multiparty election in January 1992 to thwart a likely victory by a Muslim fundamentalist party. But opposition groups, noting that violence is now sporadic, say officials use the law as an excuse to ban all political protests.
The revolution in Tunisia was sparked when a young man set himself on fire to protest a lack of job opportunities and harassment by authorities. He later died, and his desperate act sparked copycat self-immolations in the Arab world. In Algeria, some 10 people set themselves ablaze, at least two of them dying.
The country has also had to contend with recent strikes by bank employees and hospital workers demanding better pay and benefits.
(This version corrects that riot police were not heavily armed but carried batons, and that organizers estimated 26,000 riot police, not 28,000.)

Mubarak's final hours: Desperate bids to stay

http://news.yahoo.com/s/ap/20110212/ap_on_re_mi_ea/ml_egypt_mubarak_s_final_hours
CAIRO – Hosni Mubarak was supposed to announce his resignation on Thursday.
The Egyptian military expected it. The new head of his ruling party pleaded to him face-to-face to do it. But despite more than two weeks of massive demonstrations by protesters unmoved by lesser concessions, the president still didn't get it.
Mubarak's top aides and family — including his son Gamal, widely viewed as his intended successor — told him he could still ride out the turmoil. So the televised resignation speech the rest of Egypt had expected became a stubborn — and ultimately humiliating — effort to cling to power. It only enraged protesters. On Friday, the military moved decisively.
On Saturday, insiders in Egypt gave The Associated Press an initial picture of what happened in the hours before Egypt's "unoustable" leader of nearly 30 years fell. Some of them spoke on condition of anonymity because of the sensitivity of the information.
Their account portrayed Mubarak as unable, or unwilling, to grasp that nothing less than his immediate departure would save the country from the chaos generated by the protests that began Jan. 25. A senior government official said Mubarak lacked the political machinery that could give him sound advice about what was happening in the country.
"He did not look beyond what Gamal was telling him, so he was isolated politically," said the official. "Every incremental move (by Mubarak) was too little too late."
The military, meanwhile, was becoming increasingly impatient with the failure of Mubarak and Omar Suleiman, his newly appointed vice president, to end the protests. The unrest spiraled out of control Thursday and Friday, with demonstrations, strikes, sit-ins and even gunbattles engulfing almost the entire nation.
Insiders spoke of fighting among Cabinet ministers over how great a threat the demonstrators posed, and of deliberate attempts by close aides, including Gamal Mubarak, to conceal from the president the full extent of what was happening on the streets.
The insiders who spoke to the AP include a senior Egyptian official, editors and journalists from state newspapers close to the regime who have spent years covering Mubarak's presidency, retired army generals in contact with top active duty officers, senior members of Mubarak's National Democratic Party and analysts familiar with the machinations of Mubarak's inner circle.
Their account of the events of the past three weeks shows that the military became concerned soon after the protests began. They said it was the military that persuaded Mubarak to appoint Suleiman as vice president — the first since Mubarak took office in 1981 — and place him in charge of negotiations with opposition groups on a way out of the standoff.
Suleiman failed on that score — on Tuesday he was reduced to threatening that a coup would replace the negotiations if no progress was made. Leaders of the protests vowed not to negotiate until Mubarak was gone, even after he said he would not seek another term in September and promised reforms to reduce poverty, end repressive emergency laws and make Egypt more democratic.
By Thursday, nearly everyone had expected Mubarak to resign, including the military.
Hossam Badrawi, a stalwart of Mubarak's National Democratic Party, met with Mubarak on Thursday and later told reporters that he expected the Egyptian leader to "meet people's demands" — read that stepping down — later the same day. After Mubarak did not, Badrawi, who had been named the party's secretary general a few days earlier, resigned in protest, according to two party insiders.
Meanwhile, the military's highest executive body — The Supreme Council of the Armed Forces — met without its chairman, commander-in-chief Mubarak, and issued a statement recognizing the "legitimate" rights of the protesters. They called the statement "Communique No. 1," language that in the Arab world suggests a a coup was taking place.
Insiders said Mubarak's address Thursday night was meant to be his resignation announcement. Instead, he made one last desperate attempt to stay in office after being encouraged to do so by close aides and especially by his family, long the subject of rumors of corruption, abuse of power and extensive wealth.
One insider said Gamal, his banker-turned-politician son, rewrote the speech several times before the recording. It was aired at 11 p.m., several hours after state TV said Mubarak was about to address the nation. It showed brief footage of him meeting with Suleiman and his Prime Minister Ahmed Shafiq.
The address was clearly prepared in a rush. It had rough cuts, and Mubarak was caught at least once acting like he was between takes, fixing his tie and looking away from the camera.
Information Minister Anas al-Fiqqi was there at the studio alongside Gamal Mubarak, according to two of the insiders. State TV quoted him in the hours before the broadcast saying that Mubarak would not resign. On Saturday, al-Fiqqi announced his own resignation.
Mubarak said in the address that he was handing over most of his powers to Suleiman but again rejected calls for his resignation. He vowed to introduce genuine reforms, prosecute those behind the violence that left scores of protesters dead and offered his condolences to the victims' families. He said he was hurting over calls for his removal and, in his defense, recounted his record in public service. He was not going anywhere until his term ended in September, he said.
He had hoped that putting Suleiman in charge would end the protests and allow him to remain in office as a symbolic figure, a scenario that would have seen him make a dignified exit.
The address betrayed what many Egyptians suspected for years — Mubarak was out of touch with the people.
Mubarak, said a senior Egyptian official, "tried to manage the crisis within the existing structures and norms. That was clearly too late. The incremental offers of reform also were clearly insufficient."
The insiders differ on whether Mubarak's address that night was made with the consent of the military, whether it represented his last chance to take back control of the streets. Even if the military's patience wasn't exhausted by the speech, it ran out as the protests grew more intense.
On Friday, the military allowed protesters to gather outside Mubarak's presidential palace in a Cairo suburb — but by that time Mubarak and his immediate family had already flown to another palace in the Red Sea resort of Sharm el-Sheikh, 250 miles away. The soldiers also allowed protesters to besiege the TV and radio building in downtown Cairo. Two days earlier, the military stood by and watched as protesters laid siege to the prime minister's office and parliament. Shafiq, the prime minister, could not work in his office and had to work out of the Civil Aviation Ministry close to Cairo's airport.
By early afternoon, millions were out on the streets in Cairo, the Mediterranean port city of Alexandria and a string of other major cities. The crowd outside his palace was rapidly growing. Only a few meters and four army tanks separated the protesters from the gate.
Suleiman, Mubarak's longtime confidant and a former intelligence chief, announced that Mubarak was stepping down. In a two-sentence statement to state television that took 49 seconds, Egypt's history changed forever.

Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2011

Quan điểm Việt Nam 2011
Những diễn tiến xãy ra tại Ai Cập trong suốt ba tuần lễ người dân Ai Cập tập trung tại Công trường Tahrir (Giải phóng) để bày tỏ lập trường đòi hỏi Tổng Thống Hosni Mubarack ra đi, giờ thì cuộc biểu tình bày tỏ lập trường ấy đã thành công. Ai Cập trở lại yên tỉnh sau khi tổng thống Mubarack từ chức ra đi giao trách nhiệm cho quân đội tạm thời điều hành đất nước.
Cuộc biểu tình của chừng một triệu lượt người Ai Cập trong không khí trật tự và ôn hoà, mặc dù vài hôm trước đã có cuộc chạm trán với phe thân tổng thống Mubarack gây nên cảnh tượng kinh hoàng bạo lực. Sự thành công của cuộc nổi dậy vì dân chủ tự do của nhân dân Ai Cập không phải không có lý do của nó. Có những tương quan nào giữa khung cảnh chính trị tại Ai Cập và Việt Nam? Áp lực quốc tế, dĩ nhiên có Hoa Kỳ lên các nhà lãnh đạo Ai Cập đến mức độ nào và những mối tương quan liên tục về quyền lãnh đạo Ai Cập ra sao? Liệu một cuộc nổi dậy của dân chúng Việt Nam đòi các lãnh đạo cộng sản từ chức có thể xãy ra được không? Tại sao? Vị trí chiến lược của Ai Cập đối với an ninh và kinh tế của Hoa Kỳ khác với ảnh hưởng của Việt Nam lên Hoa Kỳ ra sao?
Chúng ta cần chất xúc tác gì để khởi động cuộc cách mạng bằng quyền lực của người dân trong nước.
Xin quý vị và các bạn theo dõi bài nghiên cứu này trong thời gian sắp tới trước khi bước vào triển khai Dự án giải phóng tù chính trị Việt Nam. Tất cả quý vị và các bạn có thể đóng góp quan điểm này về email viettrade.net@gmail.com. Chúng tôi sẳn sàng đón nhận ý kiến các bạn bất kể từ trong nước hay ngoài nước và sẽ đǎng bài của quý vị nếu phù hợp với Quan điểm Việt Nam 2011.
Quan điểm Việt Nam 2011

Người Việt nói về chính biến ở Ai Cập

Người dân Ai Cập ăn mừng
Quyền lực của người dân đã chiến thắng
Cho tới trưa thứ Bảy 12/02, Chính phủ Việt Nam chưa đưa ra tuyên bố chính thức về việc tổng thống Ai Cập từ chức, trong khi báo chí đưa tin dè dặt.
Quyết định ra đi của ông Hosni Mubarak được đưa ra vào gần nửa đêm 11/02, giờ Việt Nam.
Sáng sớm 12/02, hầu hết các báo điện tử trong nước đều đã chạy tin về sự kiện này, nhưng để ở bên trong chứ không nằm lớn trên trang chủ như báo nước ngoài.
Chạy nhiều bài liên quan tới diễn biến mới tại Ai Cập là tờ VnExpress, nhưng các bài đều nằm trong chuyên mục tin quốc tế phải rà chuột xuống cuối trang chính mới thấy.
Dường như các báo đang chờ đợi phát ngôn chính thức của Chính phủ.
Bộ Ngoại giao Việt Nam chưa có bình luận gì về việc ông Hosni Mubarak từ chức. Website của bộ này chỉ có phát biểu của Người phát ngôn đưa ra từ bốn hôm trước, rằng "Việt Nam quan tâm theo dõi những diễn biến gần đây tại Ai Cập và mong muốn tình hình Ai Cập sớm đi vào ổn định".
Cũng giống như Trung Quốc, Việt Nam đặt cao tầm quan trọng của ổn định xã hội-chính trị.

Dư luận quan tâm

Không như các kênh chính thống, các diễn đàn tiếng Việt tràn ngập bình luận của người quan tâm tới thời sự nói về tình hình Ai Cập.
Một blogger viết: "Bây giờ Ai Cập, bao giờ đến Việt Nam".
Người khác tỏ ra băn khoăn rằng cuộc chính biến tại Ai Cập hiện nay chưa có dấu hiệu của một cuộc "cách mạng dân chủ thực sự".
Có người quan ngại rằng việc mạng internet đóng vai trò quan trọng trong điều phối làn sóng biểu tình ở Ai Cập có thể dẫn tới hậu quả là trang Facebook sẽ tiếp tục bị chặn ở Việt Nam.
Nhà báo Huy Đức, hay blogger Osin, viết trên trang Facebook của mình: "Mubarak ra đi, Thụy Sỹ phong tỏa tài sản - khi nào thì nhân dân lấy lại được những gì đã bị cướp bởi những kẻ độc tài?"
Nhà vận động dân chủ tại Mỹ Đoàn Viết Hoạt, trong bài viết mới gửi cho BBC, thì khẳng định: "Quần chúng Ai Cập đã thắng, sức mạnh của nhân dân đã thắng".
"Cuộc biểu tình của mấy trăm ngàn người kiên trì nhưng ôn hòa bất bạo động, diễn ra trong trật tự, với sự đồng tình và bảo vệ của quân đội, đã biến thành những ngày hội dân chủ, một sự kiện độc đáo chưa từng có, đã làm nức lòng mọi người yêu dân chủ trên toàn thế giới, nhất là tại những nước như Việt Nam."
Ông Hoạt viết: "Dù tình hình Ai cập còn nhiều bấp bênh nhưng sau những gì đã xẩy ra ngoài đường phố Cairo, chắc chắn không một thế lực độc tài nào còn có thể dễ dàng khuynh loát được sinh hoạt chính trị tại Ai Cập."

Quan điểm của giới bất đồng chính kiến

Theo ông Đoàn Viết Hoạt, "quần chúng là động lực, xuất phát điểm và mục đích cuối cùng của cuộc biểu dương dân chủ".
Ông cũng nhận định rằng biến chuyển chính trị tại Việt Nam đi theo một lộ trình khác với Tunisia và Ai Cập, đó là "lộ trình chuyển hóa dân chủ, vừa từ dưới lên, vừa từ trên xuống", và nó đang xảy ra.
Còn linh mục bất đồng chính kiến Nguyễn Văn Lý thì cho rằng liên quan của các diễn biến tại Bắc Phi như Tunisia và Ai Cập tới Việt Nam chỉ là "trong nhận thức của một số người có theo dõi, chứ chưa liên quan tới từng tế bào gân thịt của người dân".
"Đa số người dân vẫn không biết những gì đang xảy ra tại Tunisia hay Ai Cập."
Theo linh mục Lý, "chế độ độc tài ở Ai Cập còn non kém, khác xa với độc tài có khoa học của chủ nghĩa Lenin".
Linh mục Nguyễn Văn Lý cho rằng muốn có những thay đổi như ở Bắc Phi, các nhà hoạt động ở Việt Nam phải phấn đấu nhiều nữa, "làm sao để người dân Việt Nam thoát khỏi sợ hãi và dối trá", mà ông cho là hai nền tảng của chế độ xã hội trong nước hiện nay.
Bản đồ xã Tân Rai, Việt Nam
nơi VC đang cho Trung cộng khai thác bô xít. Tân Rai nằm toạ độ 11°38’ Bắc và 107°50’ Đông. Cơ sở khai thác bô xít nằm rất gần bờ hồ chứa nước sinh hoạt của dân chúng tại đây vì thế tình trạng ô nhiễm sẽ không tránh khỏi.



Tahrir Công Trường Giải Phóng tại Cairo, thủ đô Ai Cập
Chiến dịch biểu tình nằm vạ ngày và đêm, lan tỏa khắp thủ đô Cairo, từ quảng trường Tahrir, đến phủ Tổng thống, tòa nhà Quốc hội, và cả Đài truyền hình quốc gia.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/pictures/2011/02/110211_tahrir.shtml

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/pictures/2011/02/110211_tahrir.shtml
CAIRO – Egypt exploded with joy, tears, and relief after pro-democracy protesters brought down President Hosni Mubarak with a momentous march on his palaces and state TV. Mubarak, who until the end seemed unable to grasp the depth of resentment over his three decades of authoritarian rule, finally resigned Friday and handed power to the military.
"The people ousted the regime," rang out chants from crowds of hundreds of thousands massed in Cairo's central Tahrir Square and outside Mubarak's main palace several miles away in a northern district of the capital.
The crowds in Cairo, the Mediterranean city of Alexandria and other cities around the country burst into pandemonium. They danced, chanted "goodbye, goodbye," and raised their hands in prayer as fireworks and car horns sounded after Vice President Omar Suleiman made the announcement on national TV just after nightfall.
"Finally we are free," said Safwan Abou Stat, a 60-year-old in the crowd of protesters at the palace. "From now on anyone who is going to rule will know that these people are great."
The protests have already echoed around the Middle East, with several of the region's autocratic rulers making pre-emptive gestures of democratic reform to avert their own protest movements. The lesson many took: If it could happen in three weeks in Egypt, where Mubarak's lock on power had appeared unshakable, it could happen anywhere.
The United States at times seemed overwhelmed trying to keep up with the rapidly changing crisis, fumbling to juggle its advocacy of democracy and the right to protest, its loyalty to longtime ally Mubarak and its fears of Muslim fundamentalists gaining a foothold. Neighboring Israel watched with growing unease, worried that their 1979 peace treaty could be in danger. It quickly demanded on Friday that post-Mubarak Egypt continue to adhere to it.
Mubarak, a former air force commander came to power after the 1981 assassination of his predecessor Anwar Sadat by Islamic radicals. Throughout his rule, he showed a near obsession with stability, using rigged elections and a hated police force accused of widespread torture to ensure his control.
He resisted calls for reform even as public bitterness grew over corruption, deteriorating infrastructure and rampant poverty in a country where 40 percent live below or near the poverty line.
The protest movement that began on Jan. 25 grew from small groups of youth activists organizing on the Internet into a mass movement that tapped into the discontent to become the largest popular uprising in the Arab world.
Up to the last hours, Mubarak sought to cling to power, handing some of his authorities to Suleiman while keeping his title.
But an explosion of protests Friday rejecting the move appeared to have pushed the military into forcing him out completely. Hundreds of thousands marched throughout the day in cities across the country as soldiers stood by, besieging his palace in Cairo and Alexandria and the state TV building. A governor of a southern province was forced to flee to safety in the face of protests there.
His fall came 32 years to the day after the collapse of the shah's government in Iran.
Vice President Suleiman — who appears to have lost his post as well in the military takeover — appeared grim as he delivered the short announcement.
"In these grave circumstances that the country is passing through, President Hosni Mubarak has decided to leave his position as president of the republic," he said. "He has mandated the Armed Forces Supreme Council to run the state. God is our protector and succor."
Nobel Peace laureate Mohammed ElBaradei, whose young supporters were among the organizers of the protest movement, told The Associated Press, "This is the greatest day of my life."
"The country has been liberated after decades of repression," he said adding that he expects a "beautiful" transition of power.
Outside Mubarak's Oruba Palace in northern Cairo, women on balconies ululated with the joyous tongue-trilling used to mark weddings and births.
Mohammed el-Masry, weeping with joy, said he had spent the past two weeks in Tahrir before marching to the palace Friday. He was now headed back to the square to join his ecstatic colleagues. "We made it," he gasped.
The question now turned to how the military, long Egypt's most powerful institution and now its official ruler, will handle the transition in power. Earlier in the day, the Armed Forces Supreme Council — the military's top body — vowed to guide the country to greater democracy. State TV said a new statement by the military would be issued Friday evening.
Abdel-Rahman Samir, one of the youth organizers of the protests, said the protest movement would now open negotiations with the military over democratic reform but vowed protests would continue to ensure change is carried out.
"We still don't have any guarantees yet — if we end the whole situation now the it's like we haven't done anything," he said. "So we need to keep sitting in Tahrir until we get all our demands."
But, he added, "I feel fantastic. .... I feel like we have worked so hard, we planted a seed for a year and a half and now we are now finally sowing the fruits."

Thứ Năm, 10 tháng 2, 2011

Thà đổ máu đấu tranh cho một hạnh phúc lâu dài của dân tộc


Thà đổ máu đấu tranh cho một hạnh phúc lâu dài của dân tộc

"Ch máu" ngày đu năm

08/02/2011 - 12:28 AM
Những ngày tết vẫn có những người nghèo khổ tìm đến đây với hy vọng bán được thứ duy nhất bán được để tồn tại.
Những ngày tết, tại BV Truyền máu và huyết học (quận 5) lại tấp nập kẻ đứng người ngồi. Gọi là “chợ” vì có kẻ bán, người mua. Nhưng nơi đây chỉ duy nhất một “người mua” là bệnh viện.
image
Hàng trăm người nuôi hy vọng bán được máu để có vài trăm ngàn đồng. 
Ảnh: NGUYỄN DÂN
Ngày đầu năm buồn...
Hầu hết mọi người đến đây là để bán tiểu cầu - một thành phần trong máu. Bán tiểu cầu vừa được nhiều tiền hơn (450.000 đồng so với 200.000 đồng nếu bán máu) vừa phục hồi nhanh hơn. Chỉ một tháng là đã tái tạo lại lượng tiểu cầu đã mất và người bán lại có cơ hội... bán tiếp. Vì tiểu cầu chỉ có thể lưu trữ trong năm ngày nên khi có nhu cầu, bệnh viện mới mua. Người bán phải qua một vòng tuyển khám sức khỏe, người nào “đậu” mới được bán. 7 giờ sáng, bệnh viện mở cửa nhưng chỉ mới hơn 6 giờ, trước cửa đã nhốn nháo người đến đăng ký. Ai cũng áo quần lam lũ, khuôn mặt bồn chồn, hồi hộp.
Sáng mùng hai tết Tân Mão chỉ toàn những người “thi đậu”… bán máu. Những gương mặt hôm trước lo âu thì sáng nay tươi tắn hơn. Có lẽ họ nghĩ đến món tiền sắp được nhận từ việc bán sẽ giúp họ cải thiện trong những ngày tết. Đó là chị Đặng Thị Loan (45 tuổi, XVNT, Thị Nghè), giặt đồ mướn, mỗi ngày giặt hai, ba thau đồ được khoảng 40.000-50.000 đồng. Nhà có một mẹ già 83 tuổi và hai con trai nghiện ngập, mỗi khi lên cơn lại đánh mẹ đòi tiền. Đó là anh Huỳnh Quốc Trung (44 tuổi, An Nhơn, Gò Vấp), một mình gà trống nuôi con 11 tuổi. Anh Trung ở nhà mướn, chạy xe ôm nhưng thu nhập ngày có, ngày không. Đó là bà Nguyễn Thị Thu Hà (63 tuổi, Vườn Lài, Tân Bình), nghèo đói, không biết chữ, rời Cà Mau lên TP.HCM cùng con gái làm phụ hồ. Cô con gái bị lừa gạt, có con rồi bị bỏ rơi đã để lại cho bà đứa cháu nhỏ và bỏ đi biệt tích. Bà nuôi cháu và sống bằng nghề giữ trẻ thuê, tiền công 600.000 đồng/tháng chỉ đủ để trả tiền nhà. Mỗi tháng bà đều đặn đến đây bán chỉ để nhận được 450.000 đồng cho hai bà cháu sống qua ngày…
Những mảnh đời rách nát
Nguyễn Thành Nhân, một người đàn ông khiếm thị ngồi buồn rầu. Hằng ngày, anh dò dẫm đi bán vé số, nhiều lần bị những kẻ vô lương tâm lợi dụng sự mù lòa lừa đổi những tờ vé số giả. Cùng quẫn đành phải đi bán máu nhưng không được chấp nhận do không đủ tiêu chuẩn về sức khỏe. Anh kể mẹ anh vừa mất được bốn tháng. Căn nhà tình thương phường xây cho cha mẹ bị cậu em út chiếm, đuổi anh ra khỏi nhà. Không tiền, không chỗ ở lại gần như mù lòa… anh đành lang thang xin ăn.
Một giọng vang lên tại bàn đăng ký “Chị mới đến tháng trước, chưa đến ngày hẹn sao bây giờ đã đến rồi?”. Người phụ nữ nghe vậy tiu nghỉu lầm lũi quay về. Cũng như chị, có khá nhiều người vì sự nghèo khổ mà bất chấp sức khỏe để đi bán dù chưa đủ thời gian phục hồi. Bà Ngô Kim Hương (50 tuổi, quận 8), buôn bán ế ẩm cụt vốn, lần này bà quyết chuyển sang bán xôi mặn, vốn cần khoảng 400.000 đồng nhưng không tiền, đành liều năn nỉ bán máu dù đã bị bác sĩ từ chối vì thiếu hồng cầu!
Những người “thi đậu” cũng không khá hơn. Niềm vui vì nhận được số tiền bán máu chưa bao lâu thì phải lo đến “những con kền kền” trước bệnh viện, đó là những kẻ cho vay nặng lãi lợi dụng sự quẫn bách của kẻ khác để kiếm chác. Chị Võ Thị Thái (40 tuổi, Tiền Giang) kể: “Buổi sáng em đón xe lên đây, mượn của họ 100.000, lãi 30.000 đồng/ngày mà không bán được tiểu cầu, chỉ bán máu, được 200.000 đồng. Trả nợ họ luôn cả lãi, trừ tiền xe đi về em chỉ còn lại một nửa”.
Bác sĩ thẩm định Ngọc Huyền nói: “Thương họ lắm nhưng không biết làm sao. Có những người van xin mình để được bán nhưng cơ thể họ yếu quá làm sao mình lấy được. Có những người lên đây trót mượn tiền mà không bán được, mình đành cho họ tiền để họ trả nợ chứ không thì họ làm sao sống được với bọn “đầu gấu” này”.
Sài Gòn những ngày tết sạch sẽ và yên tĩnh, mọi người gặp nhau với những lời chúc tốt đẹp. Ngoài kia tiếng chiêng trống của một đám múa lân rộn rã. Thế mà trong này vẫn có những người nghèo khổ phải nhốn nháo xin bán từng giọt sức của mình.
NGUYỄN DÂN