Tham khảo thȇm ngày 2 tháng 4, 1975 "Tiểu Ðoàn 34 BÐQ Rời Bỏ Cao Nguyȇn, CSVSQ/K26 Cao Văn Tiếm. Ða Hiệu 105, trang 333-338"
...
Cuộc gặp gỡ giữa CSVSQ/K26 Cao Văn Tiếm và Trung Ðoàn SVSQ trȇn lộ trình quan trọng trước khi vào thị trấn Bình Tuy trong ngày 2 tháng 4, 1975.
Tham khảo thȇm
các bản đồ liȇn quan
Vài cột khói
đen đây đó vẫn còn bốc lên. Phan Thiết vừa bị Việt Cộng pháo kích đêm qua. ***
Qua khỏi
Phan Thiết một quãng đường khá xa. bất ngờ Tiểu Đoàn gặp Trung Đoàn Sinh Viên
Sĩ Quan của trường Vô Bị đang đi bộ di tản. Một chiếc xe jeep chạy lại gặp tôi.
Trên xe là hai người, Thiếu Tá Trịnh Trân và một Đại úy. Thiếu Tá Trân xuống
xe, gặp tôi và nói:
- Anh mệt
qua. Đám đàn em của Alfa 4, giao cho "chú" lo đó.
Nói xong,
ông leo lên xe cùng ông Đại úy chạy đi. Tôi thầm nghĩ: Đàn em của tôi, không phải
là đàn em của ông chắc!
Nhưng tôi biết
đó là mệnh lệnh của một Tiểu Đòan Trưởng giao nhiệm vụ cho một Đại Đội Trưởng,
mà cũng là lệnh của một đàn anh giao nhiệm vụ cho một đàn em lo cho đám đàn em
nhỏ hơn. Tôi biết anh còn bao nhiêu việc khác phải lo trong lúc nầy. Tôi quay lại,
thì gặp một SVSQ K28 dẫn một số đàn em K29, K30, K31 đền gặp tôi. Anh K28 nói với
các anh Khóa 31:
- Đây là
niên trưởng K26 đó. Và giới thiệu với tôi: - Đây là K31 mới lên Sinh Viên đó,
Niên trưởng.
Tội nghiệp
các anh K31, trong bộ quần áo trận còn rộng thùng thình, mặt mày còn vương chút
nét "khờ" của Tân Khóa Sinh, lật đật chập chân đứng nghiêm, giơ tay
chào và xưng danh.
Nghe anh K28
tóm lược cuộc hành trình "rời bở" Trường Mẹ mà đi, lòng tôi cảm thầy
xót xa, trái tim như bị ai bóp nghẹt!
Nhìn đám đàn
em cặp mắt đỏ hoe, hình dáng bơ phờ... Thôi hết thật rồi! Có lẽ, từ đây còn đâu
nữa Trường Mẹ để quay về. Còn đâu nơi ghi dấu bao kỷ niệm của những tháng năm
trui rèn!!!... Nước mắt tôi ứa ra. Từ ngày đó cho đến bây giờ, cứ mỗi lần nhắc
hay nhớ lại khoảnh khắc này, tôi không thể không nghẹn ngào rơi lệ.
Tôi vội chạy
tìm xe cho đàn em đi. Cuối cùng thì tôi cũng tìm được một số xe cam nhông trống
đủ để chở đám đàn em tội nghiệp của tôi sau những ngày lội bộ. Tôi và Đại Đội 4
ở lại, đi sau cùng để các xe chở SVSQ của trường và đoàn di tản đi trước.
Khi đoàn di
tản đến ngã ba vào Hàm Tân thì đoàn người di tản dừng lại vì có chốt Việt Cộng ở
phía trước. Đại Đội 4 được điều lên phía trước. Trước mặt là cái cầu có một chiếc
V100 bị cháy. Phía dưới cầu có một con suối cạn chảy ngang. Đại Đội 4 đư ợc lệnh
tách đoàn tiến về con suối bên phải đường. Trên đường và phía bên trái hình như
là đơn vị M113 và một Đại Đội khác, tôi không nhớ rõ. Khi Đại Đội 4 rời xa đoàn
di tản thì dàn đội hình tiến về con suối đang chắn ngang trước mặt. Dọc theo bờ
suối là những bụi tre thưa. Khi đến gần con suối thì Trung Đội 1 đi đầu bị tấn
công. Tôi đứng ở Trung Đội 1 quan sát và điều động. Quân địch nằm ở bờ suối,
nhìn không thấy chúng, nhưng chúng bắn rất rát. Tôi điều Trung Đội 2 lên giăng
hàng ngang cùng với Trung Đội 1 cách bờ suối một khoảng. Địch bắn càng dữ hơn,
át cả tiếng tôi. Tôi phải la lớn để điều động. Mấy anh lính gần tôi nói:
- Alfa la lớn
nó biết nó bắn bây giờ.
Nhưng tiếng
súng của ta và địch điếc tai không la lớn làm sao lính nghe. Lính tôi nằm sát đất
cũng bắn lại rất hăng. Vì cấp bách tôi đã vô tình cướp quyền chỉ huy của Trung
Đội Trưởng mà không biết. Tôi báo lại với Tiểu Đoàn Trưởng là địch núp dưới bờ
suối bắn rát qúa. Ông trả lời với giọng tỉnh bơ:
- 45 nghe toàn tiếng súng của
lính mình bắn, chứ có nghe tiếng súng của Việt Cộng bắn đâu.
- Tôi không biết nữa, nhưng nó bắn
rát lắm.
Tôi cũng lấy
làm lạ. Đúng, nghe toàn là tiếng súng M16, M79, M60 không thôi, chẳng có tiếng
súng nào là của AK, CKC hay B40,....
- 45! Chắc là nó lấy súng của
mình bắn mình. Thật sự thì nó bắn chứ đâu phải của lính mình không.
- Để anh lên coi.
Ông đi gần
lên phía tuyến đầu của Đại Đội một đoạn thì một quả M79 rớt phía trước mặt. Bây
giờ ông mới tin là có tiềng súng bắn về hướng Tiểu Đoàn từ khe suối. Tôi nghĩ,
không lẽ mình cứ nằm bắn đua với nó. Làm sao cho nó bứt khỏi suối? Tôi quan sát
địa thể để tìm cách cho quân áp sát bờ suối. Tôi ra lệnh cho hai Trung Đội vừa
bắn vừa bò sát mặt đất tiến dần lên gần bờ suối. Lính mình ở phía trên lợi thể
hơn, nên bắn xuống sát mặt đất dọc theo bờ suối làm bọn chúng không thể trườn
lên bờ để bắn sát mặt đất được. Đạn của chúng, vì vậy ở tâm cao hơn một chút
không thể gây sát thương quân ta. Quân ta bò gần đến bờ suối thì đạn đi càng
chúi xuống suối, bọn chúng buộc phải lùi sâu xuống suối.
Khi thấy
quân mình đã đến gần sát các bụi tre ở bờ suối, tôi bèn ra lệnh cho hai Trung Đội
Trưởng:
- Khi có lệnh
thì các anh cho tất cả xung phong, đứa nào đứng lại hay thụt lui thì tôi bắn vô
đít đó.
Lệnh cho
Trung Đội 3 ở sau lên sẵn sàng yếm trợ khi cần.
Xong, tôi hô
lớn:
- Xung
phong!
Hai Trung Đội
cùng đứng lên hô "xung phong", ôm súng vừa bắn vừa chạy càn xuống suối.
Khi nghe lính mình hô xung phong, địch bỏ chạy ngược lên trên một ngọn đồi bên
kia suối quên cả bắn lại. Hai Trung Đội sẵn đà càn luôn.
- Alfa ! Tụi
tôi rượt tụi nó chạy lên đồi. Nhìn lên đồi có một cái đồn cắm cờ vàng ba sọc đỏ
của mình. Tui nó chạy vô cái đồn đó.
Nghe vậy,
tôi liền bảo:
- Dừng lại!
Coi chừng mắc bẫy của Việt Cộng, đợi tôi báo lại 45!
Tôi liền báo
lại cho Thiếu Tá Trân. Chừng khỏang 5 phút sau, tiếng Tiểu Đoàn Trưởng vang
trong máy:
- Đó là Địa
Phương Quân của Tiểu Khu Bình Tuy. Họ được lệnh lập chốt án ngữ không cho
"lính chạy làng" vào Hàm Tân vì sợ bị quậy phá. Tụi nó báo với Tiều
Khu là bị một toán Biệt Động Quân không biết của đơn vị nào đánh dữ quá nên đã
rút vô đồn.
Trở lại trên
đường, tôi gặp Đại Úy Hội của Chi Đoan Thiết Vận Xa M113 cùng sát cánh với Tiếu
Đoàn 34 BĐQ trên quãng đường di tản này. Đây lần thứ hai tôi gặp ông, nhưng giờ
đây trên cổ áo ông lấp lánh một bông mai bạc. Ông được đặc cách tại mặt trận
cũng xứng đáng thôi. Nhưng còn Thiếu Tá Trịnh Trân, Tiếu Đoàn Trưởng của TĐ 34
BĐQ của tôi cũng rất xứng đáng, sao lại không được cái vinh dự đó? Tôi thắc mắc
trong lòng, nhưng không biết hỏi ai! (*)
Sau khi ốn định,
Tiểu Đoàn rẽ trái đi bộ vào Hàm Tân. Lúc này tôi không biết SVSQ Trường Võ Bị
đang ở đâu. Nghe nói là đã vào Hàm Tân rồi. Được như vậy thì qúa tốt, tôi nghĩ
thầm.
Tôi đang đi
trên đường vào Hàm Tân cùng với đại đội của mình. Các Trung Đội đi hàng dọc hai
bên đường. Đối diện với tôi, ở chiều ngược lại, một người mặc đồ trận, đầu đội
nón bo rộng vành, bên hông mang một cây Colt 45 xăm xăm tiến gần đến trước mặt
tôi. Lính của tôi e dè đề phòng để bảo vệ thầy mình. Gần thêm một chút, khi thấy
rõ nhau, cả hai chạy lại ôm chầm lấy nhau, mừng không kể xiết.
- Toán! Mày khỏe không? Đi đâu
đây?
- Tiếm! Gặp mày ở đây tao mừng
qúa! Không bút mực nào tả hết nỗi
vui mừng của hai thằng bạn thân bất ngờ gặp lại nhau trong hoàn cảnh dầu
sôi lửa bỏng thế này. Từ ngày ra trường đến nay, Toán chọn Sư Đoàn 18, còn
tôi chọn BĐQ, mỗi thằng một phương trời, cũng chẳng biết tin tức gì nhau.
Hai thằng hỏi thăm nhau vài phút thì chia tay. Thấy tôi đeo 4 trái lựu đạn
mini trên dây ba chạc,
Toán xin tôi
hai trái, tôi tặng Toán xem như một chút quà để Toán hộ thân. Toán đi rồi,
trong lòng tôi cảm thấy bùi ngùi.
Rồi đây hai
thằng không biết có còn gặp lại nhau không, như hai câu thơ:
Đời lính chiến
loạn ly ai dám hẹn
Giọt sương
khuya trên sợi nắng mù sương
(Nguyễn Đức
Thạch K24)
…
Quá trưa thì
Tiểu Ðoàn vào đến cửa ngỏ quận lỵ Hàm Tân, hai bȇn đường đã có nhà cửa của dân. (**)
…
(Tiểu Ðoàn
34 BÐQ Rời Bỏ Cao Nguyȇn, Cao Văn Tiếm. Ða Hiệu 105, trang 333-338)
**Cuộc gặp gỡ giữa CSVSQ/K26 Cao Văn Tiếm và Trung Ðoàn SVSQ trȇn lộ trình quan trọng trước khi vào thị trấn Bình Tuy trong ngày 2 tháng 4, 1975. Vì CSVSQ/K26 Cao Văn Tiếm có nói thời điểm “Quá trưa thì Tiểu Ðoàn vào đến cửa ngỏ quận lỵ Hàm Tân” nȇn các CSVSQ đã rời Phan Thiết để đi Bình Tuy (Hàm Tân) vào buổi sáng 2 tháng 4, 1975. Note CSVSQ/K25 Trần Hữu Hạnh.
Vài cột khói đen đây đó vẫn
còn bốc lên. Phan Thiết vừa bị Việt Cộng pháo kích đêm qua ***
Ðȇm qua là đȇm ngày 1 tháng
4, 1975; như vậy khi CSVSQ/K26 Cao Văm Tiếm đến nơi đây vào sáng ngày 2 tháng
4, 1975.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét